鐵路乂

明代 李寄
蒼蒼鐵路乂,山水自相束。束之束不已,彼此俱不樂。 閧然林薄閒,積怒遂一發。兩急終兩傷,波跳石迸落。 久之筋力疲,各各自悔怍。水固坦而馳,山亦讓而卻。 畢竟誰是非,冥心付寥廓。獨怪岩前松,俯視帶戲謔。 枝風左右來,洋洋瀟灑殺。靈公龕其前,龍虎俱就縛。 水石妙音聲,供養如天樂。分惠及旁人,刳胸淡領略。 明晨濛霧行,自哂清福薄。
cāng cāng tiě   shān shuǐ xiāng shù shù zhī shù      
hòng rán lín xián   suì liǎng zhōng liǎng shāng   tiào shí bèng luò    
jiǔ zhī jīn   huǐ zuò shuǐ tǎn ér chí shān   ràng ér què    
jìng shuí shì fēi   míng xīn liáo kuò guài yán qián sōng   shì dài xuè    
zhī fēng zuǒ yòu lái   yáng yáng xiāo shā líng gōng kān qián lóng   jiù    
shuǐ shí miào yīn shēng   gòng yǎng tiān fēn huì páng rén   xiōng dàn lǐng lüè    
míng chén méng xíng   shěn qīng báo