題端約喜神詩

宋代 蔡戡
高樓結蜃橋垂虹,人間夢幻色即空。 何勞愚智徒相攻,無異蠻觸戰蝸蟲。 先生學道尤溫恭,皎然明月來窗櫳。 幅巾宛有林下風,身雖隱約聲如鏞。 何人為寫冰雪容,幾若山立凝神鋒。 長松詰曲盤虯龍,朱藤緩步行松中。 治世乃有商山翁,青鞋不踏京塵紅。 宦遊已悟禽入籠,誰能薄祿仰釜鍾。 百年駒隙成匆匆,一廛可老荊谿東。
gāo lóu jié shèn qiáo chuí hóng   rén jiān mèng huàn kōng  
láo zhì xiāng gōng   mán chù zhàn chóng  
xiān sheng xué dào yóu wēn gōng   jiǎo rán míng yuè lái chuāng lóng  
jīn wǎn yǒu lín xià fēng   shēn suī yǐn yuē shēng yōng  
rén wéi xiě bīng xuě róng   ruò shān níng shén fēng  
cháng sōng pán qiú lóng   zhū téng huǎn xíng sōng zhōng  
zhì shì nǎi yǒu shāng shān wēng   qīng xié jīng chén hóng  
huàn yóu qín lóng   shuí néng báo 祿 yǎng zhōng  
bǎi nián chéng cōng cōng   chán lǎo jīng 谿 dōng