題段上人院壁畫古松

唐代 朱灣
石上盤古根,謂言天生有。安知草木性,變在畫師手。 陰深方丈間,直趣幽且閒。木紋離披勢搓捽, 中裂空心火燒出。掃成三寸五寸枝,便是千年萬年物。 莓苔濃淡色不同,一面死皮生蠹蟲。風霜未必來到此, 氣色杳在寒山中。孤標可玩不可取,能使支公道場古。
shí shàng pán gēn   wèi yán tiān shēng yǒu ān zhī cǎo xìng   biàn zài huà shī shǒu
yīn shēn fāng zhang jiān   zhí yōu qiě xián wén shì cuō zuó  
zhōng liè kōng xīn huǒ shāo chū sǎo chéng sān cùn cùn zhī   biàn 便 shì qiān nián wàn nián
méi tái nóng dàn tóng   miàn shēng chóng fēng shuāng wèi lái dào  
yǎo zài hán shān zhōng biāo wán   néng shǐ 使 zhī gōng dào chǎng