題端木叔總詩後

宋代 張道
青田莽莽高雲秋,中有鶴氣清且遒。石門瀑流潑天大,山空地冷真龍臥。 君取元精總入詩,蕭森澹蕩蟠孤姿。太古明月混元雪,姑射天身自然潔。 我詩倔強風沙粗,摩盪清景知能無。對此徘徊愧邢尹,口噤其妙心已領。 會當努力禿萬豪,與君並世追風騷。書成藏汝洞天府,鶴咮龍心夜能語。
qīng tián mǎng mǎng gāo yún qiū   zhōng yǒu qīng qiě qiú shí mén liú tiān   shān kòng lěng zhēn lóng
jūn yuán jīng zǒng shī   xiāo sēn dàn dàng pán 姿 tài míng yuè hùn yuán xuě   shè tiān shēn rán jié
shī jué jiàng fēng shā   dàng qīng jǐng zhī néng duì pái huái kuì xíng yǐn   kǒu jìn miào xīn lǐng
huì dāng 禿 wàn háo   jūn bìng shì zhuī fēng sāo shū chéng cáng dòng tiān   zhòu lóng xīn néng