題東坡詩集後

元代 熊禾
東坡真天人,再拜當斂袵。 千古岷峨英,浩氣發耿耿。 用世固磊落,作詩更雄騁。 熙寧化宜更,當國惜已甚。 胡為叫怒呶,使我毛髮懍。 九天忠臣心,欲發不暇忍。 雪堂何從容,人事得盡屏。 江山拓胸次,風月動佳興。 我觀此時詩,下語已清永。 晚喫惠州飯,晨夕對蔬筍。 和陶數十篇,習氣脫略盡。 岷江幾百阻,到海渺萬頃。 公詩蓋三變,每變輒近正。 少年縱橫習,豈意造此境。 偶於玄寂中,佳處得深省。 學道便為真,此語吾敢信。 文固氣所充,要在以理勝。 洋洋大雅音,千載嘆寥泯。 言詩抑小技,所入宜重慎。 我詩難示人,特此聊自警。
dōng zhēn tiān rén   zài bài dāng liǎn rèn  
qiān mín é yīng   hào gěng gěng  
yòng shì lěi luò   zuò shī gèng xióng chěng  
níng huà gèng   dāng guó shèn  
wéi jiào náo   shǐ 使 máo lǐn  
jiǔ tiān zhōng chén xīn   xiá rěn  
xuě táng cóng róng   rén shì jǐn píng  
jiāng shān tuò xiōng   fēng yuè dòng jiā xīng  
guān shí shī   xià qīng yǒng  
wǎn chī huì zhōu fàn   chén duì shū sǔn  
táo shù shí piān   tuō lüè jìn  
mín jiāng bǎi   dào hǎi miǎo wàn qǐng  
gōng shī gài sān biàn   měi biàn zhé jìn zhèng  
shào nián zòng héng   zào jìng  
ǒu xuán zhōng   jiā chǔ shēn xǐng  
xué dào biàn 便 wéi zhēn   gǎn xìn  
wén suǒ chōng   yào zài shèng  
yáng yáng yīn   qiān zǎi tàn liáo mǐn  
yán shī xiǎo   suǒ zhòng shèn  
shī nán shì rén   liáo jǐng