題疊浪軒

宋代 劉過
僧房矮占一窗幽,不見當年疊浪浮。 湖已為田知幻化,律更以教示精修。 白蓮何日還同社,頑石無時不點頭。 可惜能詩張孟輩,卻無一字此間留。
sēng fáng ǎi zhàn chuāng yōu   jiàn dāng nián dié làng
wèi tián zhī huàn huà   gèng jiào shì jīng xiū
bái lián hái tóng shè   wán shí shí diǎn tóu
néng shī zhāng mèng bèi   què jiān liú