題等侯軒一首

宋代 劉一止
蒼官與青士,昔封瀟灑侯。萬個儼相持,更比千戶優。 道人心安樂,可念過不留。延我聽風窗,淒清韻天球。 傍瞻臥麟冢,卿雲覆杯丘。前峰郁岧嶢,落澗緣道周。 居然氣象異,況乃世德修。他日名可占,子孫荷靈休。
cāng guān qīng shì   fēng xiāo hóu wàn yǎn xiāng chí   gèng qiān yōu
dào rén xīn ān   niàn guò liú yán tīng fēng chuāng   qīng yùn tiān qiú
bàng zhān lín zhǒng   qīng yún bēi qiū qián fēng tiáo yáo   luò jiàn yuán dào zhōu
rán xiàng   kuàng nǎi shì xiū míng zhàn   sūn líng xiū