題得妙亭

宋代 崔敦禮
行見山橫坐見縱,山隨意好日無窮。 朝來爽氣誰能會,渾在先生隱几中。
xíng jiàn shān héng zuò jiàn zòng   shān suí hǎo qióng  
zhāo lái shuǎng shuí néng huì   hún zài xiān sheng yìn zhōng