題村田樂圖

宋代 虞集
尺素自是高唐物,瑩如秋水宜設色。何人畫此畎畝間,二三老人若相識。 茅屋蕭條古樹下,農務未殷牛在野。或憐鴝鴝脫籠縶,或弄獮猴笑真假。 老翁政自如兒嬉,高髻襁負相扶持。古時枌社祀田祖,移饌高亭隨所宜。 抱瓮初來未貯酒,亦有生鵝宛延首。村優競攜樂具至,犬怪雞驚兒拍手。 拄杖出門欣見賓,雜花滿庭生好春。歲時無事得如此,擊壤何必非堯民。 騎驢過橋殊矍鑠,攜具荒陂來赴約。定知張果千歲人,遊戲人間共杯酌。
chǐ shì gāo táng   yíng qiū shuǐ shè rén huà quǎn jiān èr   sān lǎo rén ruò xiāng shí    
máo xiāo tiáo shù xià   nóng wèi yīn niú zài huò lián tuō lóng zhí huò   nòng xiǎn hóu xiào zhēn jiǎ    
lǎo wēng zhèng ér   gāo qiǎng xiāng chí shí fén shè tián   zhuàn gāo tíng suí suǒ    
bào wèng chū lái wèi zhù jiǔ   yǒu shēng é wǎn yán shǒu cūn yōu jìng xié zhì quǎn   guài jīng ér pāi shǒu    
zhǔ zhàng chū mén xīn jiàn bīn   huā mǎn 滿 tíng shēng hǎo chūn suì shí shì   rǎng fēi yáo mín    
guò qiáo shū jué shuò   xié huāng bēi lái yuē dìng zhī zhāng guǒ qiān suì rén yóu   rén jiān gòng bēi zhuó