題崇真宮陳練師壁間竹梅邀倪仲愷同賦

元代 乃賢
空谷天寒雪如堵,短篷載酒滄江浦。繫船偶傍竹籬邊,一樹梅花才半吐。 別來京國久相思,夢斷愁聞畫角吹。忽見新圖寫幽趣,令人卻憶剡溪時。 寄語南城倪博士,取琴對此彈秋水。中林月上不須歸,共倒清尊醉花底。
kōng tiān hán xuě   duǎn péng zài jiǔ cāng jiāng chuán ǒu bàng zhú biān   shù méi huā cái bàn
bié lái jīng guó jiǔ xiāng   mèng duàn chóu wén huà jiǎo chuī jiàn xīn xiě yōu   lìng rén què shàn shí
nán chéng shì   qín duì dàn qiū shuǐ zhōng lín yuè shàng guī   gòng dào qīng zūn zuì huā