題赤松

宋代 鄭剛中
世謂仙易得,漢武吾所知。 終老坐迷妄,海上求安期。 世謂仙難得,二王等兒嬉。 安期自來顧,一笑相與歸。 難易詎能詰,戃恍誰復窺。 千古赤松事,話者君勿疑。 凌遐與倒景,物外非無之。 要須功行滿,乃可超塵泥。 無懷輕誕心,鶴鹿浪欲騎。 安期寄語謂世人,初平不是牧羊兒。
shì wèi xiān   hàn suǒ zhī
zhōng lǎo zuò wàng   hǎi shàng qiú ān
shì wèi xiān nán de   èr wáng děng ér
ān lái   xiào xiāng guī
nán néng   tǎng huǎng shuí kuī
qiān chì sōng shì   huà zhě jūn
líng xiá dǎo jǐng   wài fēi zhī
yào gōng xíng mǎn 滿   nǎi chāo chén
huái qīng dàn xīn   鹿 làng
ān wèi shì rén   chū píng shì yáng ér