題陳氏隱圃佚老堂二十韻

宋代 李綱
處世如大夢,悟者能有幾。鐘鳴漏已盡,耽著不知止。 賢哉潁川公,才老即謝事。懸車築園池,歸作隱君子。 大塊方逸我,順之聊復爾。燕居二十年,坐進端為此。 委形雖物化,妙湛本無死。我來恨不及,猶喜識其嗣。 鬢眉皓已霜,眸子炯如水。頭著白綸巾,蕭散真晉士。 傳家有高風,何必拾青紫。衡門久不開,荒徑為我洗。 相攜步方塘,春淥漲清泚。修篁間蒼松,新槐雜嘉卉。 斷橋堆露籜,危架引煙蕊。蔭庭桂團團,疊澗石齒齒。 蕭森無俗姿,曠遠含古意。慰我放逐情,翛然百憂弭。 緬懷前人風,安得九原起。相過不厭頻,追隨從此始。
chǔ shì mèng   zhě néng yǒu zhōng míng lòu jǐn dān   zhù zhī zhǐ    
xián zāi yǐng chuān gōng   cái lǎo xiè shì xuán chē zhù yuán chí guī   zuò yǐn jūn zi    
kuài fāng   shùn zhī liáo ěr yàn èr shí nián zuò   jìn duān wèi    
wěi xíng suī huà   miào zhàn běn lái hèn yóu   shí    
bìn méi hào shuāng   móu zi jiǒng shuǐ tóu zhù bái guān jīn xiāo   sàn zhēn jìn shì    
chuán jiā yǒu gāo fēng   shí qīng héng mén jiǔ kāi huāng   jìng wèi    
xiāng xié fāng táng   chūn zhǎng qīng xiū huáng jiān cāng sōng xīn   huái jiā huì    
duàn qiáo duī tuò   wēi jià yǐn yān ruǐ yīn tíng guì tuán tuán dié   jiàn shí chǐ chǐ    
xiāo sēn 姿   kuàng yuǎn hán wèi fàng zhú qíng xiāo   rán bǎi yōu    
miǎn huái qián rén fēng   ān jiǔ yuán xiāng guò yàn pín zhuī   suí cóng shǐ