題陳季陵家巫山圖一首

宋代 韓元吉
蓬萊水弱波連天,五城十二樓空傳。 行人慾至風引船,不知路出巫山前。 巫山仙子世莫識,十二高峰作顏色。 暮去朝來雨復雲,卻將幽恨感行人。 江流東下幾千里,日日飢鴉噪船尾。 靈帳負生酹酒漿,古廟煙青客遙指。 崧高漫說甫與申,道帝況有昭君村。 蛾眉妙手不能畫,枉學瑤姬夢中嫁。 黃牛白馬江聲寒,昭君傳入琵琶彈。 漢庭無人楚宮遠,陽台寂寞空雲間。 君家此畫來何許,照水煙鬟欲相語。 要須媠服令侍旁,不用作賦回枯腸。
péng lái shuǐ ruò lián tiān   chéng shí èr lóu kōng chuán  
xíng rén zhì fēng yǐn chuán   zhī chū shān qián  
shān xiān shì shí   shí èr gāo fēng zuò yán  
zhāo lái yún   què jiāng yōu hèn gǎn xíng rén  
jiāng liú dōng xià qiān   zào chuán wěi  
líng zhàng shēng lèi jiǔ jiāng 漿   miào yān qīng yáo zhǐ  
sōng gāo màn shuō shēn   dào kuàng yǒu zhāo jūn cūn  
é méi miào shǒu néng huà   wǎng xué yáo mèng zhōng jià  
huáng niú bái jiāng shēng hán   zhāo jūn chuán pa dàn  
hàn tíng rén chǔ gōng yuǎn   yáng tái kōng yún jiān  
jūn jiā huà lái   zhào shuǐ yān huán xiāng  
yào duò lìng shì páng   yòng zuò huí cháng