題城南書院三十四詠 其二十五
亭畔薰風盡日涼,來從水面過新篁。悠然但覺盈襟抱,千古虞弦意未央。
tíng
亭
pàn
畔
xūn
薰
fēng
風
jìn
盡
rì
日
liáng
涼
,
lái
來
cóng
從
shuǐ
水
miàn
面
guò
過
xīn
新
huáng
篁
yōu
。
rán
悠
dàn
然
jué
但
yíng
覺
jīn
盈
bào
襟
qiān
抱
,
gǔ
千
yú
古
xián
虞
yì
弦
wèi
意
yāng
未
央
。