題茶山

唐代 杜牧
山實東吳秀,茶稱瑞草魁。 剖符雖俗吏,修貢亦仙才。 溪盡停蠻棹,旗張卓翠苔。 柳村穿窈窕,松澗渡喧豗。 等級雲峰峻,寬平洞府開。 拂天聞笑語,特地見樓台。 泉嫩黃金涌,牙香紫璧裁。 [山有金沙泉,修貢出,罷貢即絕。] 拜章期沃日,輕騎疾奔雷。 舞袖嵐侵澗,歌聲谷答回。 磬音藏葉鳥,雪艷照潭梅。 好是全家到,兼為奉詔來。 樹陰香作帳,花徑落成堆。 景物殘三月,登臨愴一杯。 重遊難自克,俯首入塵埃。
shān shí dōng xiù   chá chēng ruì cǎo kuí
pōu suī   xiū gòng xiān cái
jǐn tíng mán zhào   zhāng zhuó cuì tái
liǔ cūn chuān 穿 yǎo tiǎo   sōng jiàn xuān huī
děng yún fēng jùn   kuān píng dòng kāi
tiān wén xiào   jiàn lóu tái
quán nèn huáng jīn yǒng   xiāng cái
  [ shān yǒu jīn shā quán   xiū gòng chū   gòng jué 。]   ]
bài zhāng   qīng bēn léi
xiù lán qīn jiàn   shēng huí
qìng yīn cáng niǎo   xuě yàn zhào tán méi
hǎo shì quán jiā dào   jiān wèi fèng zhào lái
shù yīn xiāng zuò zhàng   huā jìng luò chéng duī
jǐng cán sān yuè   dēng lín chuàng bēi
zhòng yóu nán   shǒu chén āi