題常寧黃令洒然堂

宋代 劉攽
叔度萬頃陂,清濁誰能料。割雞用牛刀,吾亦寄一笑。 示我林下詩,筆力勇奔峭。故知才者心,玩好必同調。 岑岑青玉竿,千百壯非少。清風掃埃塵,日影金色照。 環墀發寒泉,霜劍初脫鞘。枕流不枕石,俯仰窮聽眺。 上堂梵唄聲,空寂總眾妙。茲亦忘言徒,領理會其要。 翔禽竟來集,狐猿遠相嘯。不作問鵩翁,刻意湘纍吊。
shū wàn qǐng bēi   qīng zhuó shuí néng liào yòng niú dāo   xiào    
shì lín xià shī   yǒng bēn qiào zhī cái zhě xīn wán   hǎo tóng diào   調  
cén cén qīng gān 竿   qiān bǎi zhuàng fēi shǎo qīng fēng sǎo āi chén   yǐng jīn zhào    
huán chí hán quán   shuāng jiàn chū tuō qiào zhěn liú zhěn shí   yǎng qióng tīng tiào    
shàng táng fàn bài shēng   kōng zǒng zhòng miào wàng yán lǐng   huì yào    
xiáng qín jìng lái   yuán yuǎn xiāng xiào zuò wèn wēng   xiāng lèi diào