題昌化陳孝子傳

元代 張翥
百丈山前妾逢主,禮賢鎮中子逢母。三十餘年昨日同,白髮相看淚如雨。 阿㜷去時未斷乳,兒壯得知心獨苦。清湖老嫗天所留,逆旅主人神使語。 歸來桑竹溪之滸,婦前持觴兒起舞。雙瓜生祥表秋圃,豈用旌書動官府。 吳人買妾紛莫數,歲滿母歸遺子女。巷南巷北不相覓,況復山川兩脩阻。 嗚呼千秋復萬古,孝子之名在寰宇。世上滔滔忘母人,不愧唐昌一抔土。
bǎi zhàng shān qián qiè féng zhǔ   xián zhèn zhōng féng sān shí nián zuó tóng bái   xiāng kàn lèi    
ā shí wèi duàn   ér zhuàng zhī xīn qīng lǎo tiān suǒ liú   zhǔ rén shén shǐ 使    
guī lái sāng zhú zhī   qián chí shāng ér shuāng guā shēng xiáng biǎo qiū   yòng jīng shū dòng guān    
rén mǎi qiè fēn shù   suì mǎn 滿 guī xiàng nán xiàng běi xiāng kuàng   shān chuān liǎng xiū    
qiān qiū wàn   xiào zhī míng zài huán shì shàng tāo tāo wàng rén   kuì táng chāng póu