題長春亭

宋代 韓元吉
一徑清深不起塵,芳菲紅紫意隨人。 應知地勝無非景,但有花開即是春。 萱草自隨蘭葉茂,棠花還與桂枝新。 彩衣兄弟人生樂,莫惜支筇步武頻。
jìng qīng shēn chén   fāng fēi hóng suí rén  
yīng zhī shèng fēi jǐng   dàn yǒu huā kāi shì chūn  
xuān cǎo suí lán mào   táng huā hái guì zhī xīn  
cǎi xiōng rén shēng   zhī qióng pín