題曾無疑雲巢

宋代 楊萬里
蘭芷溪頭子曾子,日飯蘭花飯溪水。 猶嫌塵土涴荷衣,移家龍山西復西。 清晨芒屨上山觜,瞥見寸雲石邊起。 忽追捉得絮一球,襟包袖裡不放休。 須臾奔騰觸懷出,散滿晴空那可收。 雲帥卻與曾子戲,展為大幕褰為帔。 獨攜曾子登雲巢,其上無天下無地。 忽聞阿香笑一呼,曾子驚顧巢亦無。 歸來作巢學雲樣,夜夜雲來宿巢上。
lán zhǐ tóu zi zēng   fàn lán huā fàn shuǐ  
yóu xián chén   jiā lóng shān 西 西  
qīng chén máng shàng shān   piē jiàn cùn yún shí biān  
zhuī zhuō qiú   jīn bāo xiù fàng xiū  
bēn téng chù huái chū   sàn mǎn 滿 qíng kōng shōu  
yún shuài què zēng   zhǎn wèi qiān wèi pèi  
xié zēng dēng yún cháo   shàng tiān xià  
wén ā xiāng xiào   zēng jīng cháo  
guī lái zuò cháo xué yún yàng   yún lái 宿 cháo shàng