題蒼嶺

宋代 徐似道
看山每恨眼不飽,上馬豈知程可貪。 還我一筇雙不借,緩從雲北過雲南。
kàn shān měi hèn yǎn bǎo   shàng zhī chéng tān  
hái qióng shuāng jiè   huǎn cóng yún běi guò yún nán