題本覺寺

宋代 張鎡
一徑橫穿蘚翠封,滿空聲動玉琤淙。 林居豈是無修竹,未有清陰似此濃。
jìng héng chuān 穿 xiǎn cuì fēng   mǎn 滿 kōng shēng dòng chēng cóng  
lín shì xiū zhú   wèi yǒu qīng yīn shì nóng