題包鼎大虎圖

宋代 周紫芝
人間妙伎古亦有,畫虎從來易成狗。何人為作老於菟,鼎死百年無此手。 想當運筆亦有神,睥睨知誰看回肘。便恐陰崖風雨來,何止草中狐兔走。 易生驚猿羞掛枝,周昉稚犬空復肥。畫中生意似可喜,此虎一出無餘姿。 邇來喪亂書阨苦,唯有君家此畫古。妖狐一丘渠自安,狡兔三窟無人取。 建章宮殿空咸陽,猛士知誰守疆土。藜藿不採虎在山,安得有臣如此虎。
rén jiān miào yǒu   huà cóng lái chéng gǒu rén wéi zuò lǎo dǐng   bǎi nián shǒu    
xiǎng dāng yùn yǒu shén   zhī shuí kàn huí zhǒu biàn kǒng 便 yīn fēng lái   zhǐ cǎo zhōng zǒu    
shēng jīng yuán xiū guà zhī   zhōu fǎng zhì quǎn kōng féi huà zhōng shēng   chū   姿  
ěr lái sāng luàn shū è   wéi yǒu jūn jiā huà yāo qiū ān jiǎo   sān rén    
jiàn zhāng gōng diàn 殿 kōng xián yáng   měng shì zhī shuí shǒu jiāng huò cǎi zài shān ān   yǒu chén