題白馬驛
晚麥芒干風似秋,旅人方作蜀門游。家林漸隔梁山遠,
客路長依漢水流。滿壁存亡俱是夢,百年榮辱盡堪愁。
胸中憤氣文難遣,強指豐碑哭武侯。
wǎn
晚
mài
麥
máng
芒
gàn
干
fēng
風
shì
似
qiū
秋
,
lǚ
旅
rén
人
fāng
方
zuò
作
shǔ
蜀
mén
門
yóu
游
。
。
jiā
家
lín
林
jiàn
漸
gé
隔
liáng
梁
shān
山
yuǎn
遠
,
kè
客
lù
路
cháng
長
yī
依
hàn
漢
shuǐ
水
liú
流
。
。
mǎn
滿
bì
壁
cún
存
wáng
亡
jù
俱
shì
是
mèng
夢
,
bǎi
百
nián
年
róng
榮
rǔ
辱
jǐn
盡
kān
堪
chóu
愁
。
。
xiōng
胸
zhōng
中
fèn
憤
qì
氣
wén
文
nán
難
qiǎn
遣
,
qiáng
強
zhǐ
指
fēng
豐
bēi
碑
kū
哭
wǔ
武
hóu
侯
。
。