題柏大兄弟山居屋壁二首

唐代 杜甫
叔父朱門貴,郎君玉樹高。山居精典籍,文雅涉風騷。 江漢終吾老,雲林得爾曹。哀弦繞白雪,未與俗人操。 野屋流寒水,山籬帶薄雲。靜應連虎穴,喧已去人群。 筆架沾窗雨,書籤映隙曛。蕭蕭千里足,個個五花文。
shū zhū mén guì   láng jūn shù gāo shān jīng diǎn   wén shè fēng sāo
jiāng hàn zhōng lǎo   yún lín ěr cáo āi xián rào bái xuě   wèi rén cāo
liú hán shuǐ   shān dài báo yún jìng yīng lián xué   xuān rén qún
jià zhān chuāng   shū qiān yìng xūn xiāo xiāo qiān   huā wén