調笑

宋代 晁補之
寒天妙姿。銀鸞照衫馬絲尾。折花正值門前戲。儂笑書空意為誰,分明唐字深心記 心記。好心事。玉刻容顏眉刷翠。杜郎生得真男子。況是東家妖麗。眉尖春恨難憑寄。笑作空中唐字。
hán tiān miào 姿 yín luán zhào shān wěi zhé huā zhèng zhí mén qián nóng xiào shū kōng wèi shuí   fēn míng táng shēn xīn
xīn hǎo xīn shì róng yán méi shuā cuì láng shēng de zhēn nán kuàng shì dōng jiā yāo méi jiān chūn hèn nán píng xiào zuò kōng zhōng táng