調笑

宋代 晁補之
時,亦欣愉於兒女。欲識風謠之變,請觀調笑之傳。上佐清歡,深慚薄伎。 西子江頭自浣紗。見人不語入荷花。天然玉貌非朱粉,消得人看隘若耶。遊冶誰家少年伴。三三五五垂楊岸。紫騮飛入亂紅深,見此踟躕但腸斷。 腸斷。越江岸。越女江頭紗自浣。天然玉貌鉛紅淺。自弄芙蓉日晚。紫騮嘶去猶回盼。笑入荷花不見。
shí   xīn ér shí fēng yáo zhī biàn   qǐng guān tiáo 調 xiào zhī chuán shàng zuǒ qīng huān   shēn cán báo
西 jiāng tóu huàn shā jiàn rén huā tiān rán mào fēi zhū fěn   xiāo de rén kàn ài ruò yóu shuí jiā shào nián bàn sān sān chuí yáng àn liú fēi luàn hóng shēn   jiàn chí chú dàn cháng duàn
cháng duàn yuè jiāng àn yuè jiāng tóu shā huàn tiān rán mào qiān hóng qiǎn nòng róng wǎn liú yóu huí pàn xiào huā jiàn