天涯亭
雨色絲絲風色嬌,天涯亭上覺魂消。
一家生意付秋瘴,萬里歸心隨暮潮。
兵送遠人還海界,吏申遷客入津橋。
山公對此聊酣飲,怕見醒來雨鬢凋。
yǔ
雨
sè
色
sī
絲
sī
絲
fēng
風
sè
色
jiāo
嬌
,
tiān
天
yá
涯
tíng
亭
shàng
上
jué
覺
hún
魂
xiāo
消
。
yī
一
jiā
家
shēng
生
yì
意
fù
付
qiū
秋
zhàng
瘴
,
wàn
萬
lǐ
里
guī
歸
xīn
心
suí
隨
mù
暮
cháo
潮
。
bīng
兵
sòng
送
yuǎn
遠
rén
人
hái
還
hǎi
海
jiè
界
,
lì
吏
shēn
申
qiān
遷
kè
客
rù
入
jīn
津
qiáo
橋
。
shān
山
gōng
公
duì
對
cǐ
此
liáo
聊
hān
酣
yǐn
飲
,
pà
怕
jiàn
見
xǐng
醒
lái
來
yǔ
雨
bìn
鬢
diāo
凋
。