天壇山

宋代 汪元量
我登天壇山,洒然清吟目。 群峰如兒孫,羅列三十六。 支藤陟曾巔,中有少室屋。 山人化飛仙,庭除生苜宿。 古碑野火燒,剝落字難讀。 雛鹿臥幽岩,孤鳥響空谷。 解鞍小遲留,偷閒半日足。 長嘯歸去來,題詩紀幽獨。
dēng tiān tán shān   rán qīng yín  
qún fēng ér sūn   luó liè sān shí liù  
zhī téng zhì zēng diān   zhōng yǒu shǎo shì  
shān rén huà fēi xiān   tíng chú shēng 宿  
bēi huǒ shāo   luò nán  
chú 鹿 yōu yán   niǎo xiǎng kōng  
jiě ān xiǎo chí liú   tōu xián bàn  
cháng xiào guī lái   shī yōu