田舍

宋代 張栻
竹葉帶曉露,茅檐起炊煙。 蛩吟枯草根,犬吠壞垣邊。 田家亦何營,生理固足憐。 風霜摧我稼,稂莠長我阡。 卒歲復何念,一飽未補前。 我思昔之人,備豫理所先。 積倉遍效野,甘雨盈公田。 臨風重搔首,復古何用緣。
zhú dài xiǎo   máo yán chuī yān  
qióng yín cǎo gēn   quǎn fèi huài yuán biān  
tián jiā yíng   shēng lián  
fēng shuāng cuī jià   láng yǒu zhǎng qiān  
suì niàn   bǎo wèi qián  
zhī rén   bèi suǒ xiān  
cāng biàn xiào   gān yíng gōng tián  
lín fēng zhòng sāo shǒu   yòng yuán