田人夜歸

宋代 梅堯臣
田收野更迥,墟里隔煙陂。 荒徑已風急,獨行唯犬隨。 荊扉候不掩,稚子望先知。 自是一生樂,何須閭井為。
tián shōu gèng jiǒng   yān bēi  
huāng jìng fēng   xíng wéi quǎn suí  
jīng fēi hòu yǎn   zhì wàng xiān zhī  
shì shēng   jǐng wèi