天平山白雲泉

宋代 范仲淹
靈泉在天半,狂波不能侵。 神蛟穴其中,渴虎不敢臨。 隱照涵秋碧,泓然一勺深。 游潤騰雲飛,散作三日霖。 天造豈無意,神化安可尋。 挹之如醍醐,盡得清涼心。 聞之異絲竹,不含哀樂音。 月好群籟息,涓涓度前林。 子晉罷雲笙,伯牙收玉琴。 徘徊不擬去,復發滄浪吟。 乃雲堯湯歲,盈盈長若今。 萬里江海源,千秋松桂陰。 茲焉如有價,北斗量黃金。
líng quán zài tiān bàn   kuáng néng qīn  
shén jiāo xué zhōng   gǎn lín  
yǐn zhào hán qiū   hóng rán sháo shēn  
yóu rùn téng yún fēi   sàn zuò sān lín  
tiān zào   shén huà ān xún  
zhī   jǐn qīng liáng xīn  
wén zhī zhú   hán āi yuè yīn  
yuè hǎo qún lài   juān juān qián lín  
jìn yún shēng   shōu qín  
pái huái   cāng làng yín  
nǎi yún yáo tāng suì   yíng yíng zhǎng ruò jīn  
wàn jiāng hǎi yuán   qiān qiū sōng guì yīn  
yān yǒu jià   běi dǒu liàng huáng jīn