天津喜雨二首 其二

明代 顧璘
靈雨乍破風霾昏,灑空胡不即翻盆。林花一洗仍春色,川漲初來已舊痕。 沂浪同時□泛泛,銜泥無數燕翻翻。群情共荷桑林禱,剪瓜齋心慰至尊。
líng zhà fēng mái hūn   kōng fān pén lín huā réng chūn   chuān zhǎng chū lái jiù hén
làng tóng shí   fàn fàn   xián shù yàn fān fān qún qíng gòng sāng lín dǎo   jiǎn guā zhāi xīn wèi zhì zūn