天津水聲

宋代 邵雍
洛水近吾廬,潺湲到枕虛。 湍驚九秋後,波急五更初。 細為輕風背,豪因驟雨餘。 幽人有茲樂,何必待笙竽。
luò shuǐ jìn   chán yuán dào zhěn  
tuān jīng jiǔ qiū hòu   gēng chū  
wèi qīng fēng bèi   háo yīn zhòu  
yōu rén yǒu   dài shēng