天津橋

宋代 汪元量
白楊獵獵柳青青,怒浪高低不肯平。 一自堯夫分手後,更無人聽杜鵑聲。
bái yáng liè liè liǔ qīng qīng   làng gāo kěn píng  
yáo fēn shǒu hòu   gèng rén tīng juān shēng