天津弊居蒙諸公共為成買作詩以謝

宋代 邵雍
重謝諸公為買園,買園城裡占林泉。 七千來步平流水,二十餘家爭出錢。 嘉佑卜居終是僦,熙寧受券遂能專。 鳳凰樓下新閒客,道德坊中舊散仙。 洛浦清風朝滿袖,嵩岑皓月夜盈軒。 接{上罒下離}倒戴芰荷畔,談塵輕輕搖柳邊。 陌徹銅駝花爛漫,堤連金穀草芊綿。 青春未老尚可出,紅日已高猶自眠。 洞號長生宜有主,窩名安樂豈無權。 敢於世上明開眼,會向人間別看天。 盡送光陰歸酒盞,都移造化入詩篇。 也知此片好田地,消得堯夫筆似椽。
zhòng xiè zhū gōng wèi mǎi yuán   mǎi yuán chéng zhàn lín quán  
qiān lái píng liú shuǐ   èr shí jiā zhēng chū qián  
jiā yòu zhōng shì jiù   níng shòu quàn suì néng zhuān  
fèng huáng lóu xià xīn xián   dào fāng zhōng jiù sàn xiān  
luò qīng fēng cháo mǎn 滿 xiù   sōng cén hào yuè yíng xuān  
jiē   { shàng wǎng xià   } dào dài pàn   tán chén qīng qīng yáo liǔ biān  
chè tóng tuó huā làn màn   lián jīn cǎo qiān mián 綿  
qīng chūn wèi lǎo shàng chū   hóng gāo yóu mián  
dòng hào cháng shēng yǒu zhǔ   míng ān quán  
gǎn shì shàng míng kāi yǎn   huì xiàng rén jiān bié kàn tiān  
jǐn sòng guāng yīn guī jiǔ zhǎn   dōu zào huà shī piān  
zhī piàn hǎo tián   xiāo de yáo shì chuán