田家謠

宋代 宋自遜
清溪繞山流,茅屋瞰溪住。 山田雖不多,荒年亦禾黍。 有園不栽花,但種桑與薴。 有兒只為農,不士不商旅。 老翁雪滿頭,煮茗相勞撫。 問我從何來,今將去何所。 日月如飛梭,人生幾寒暑。 浮名底須求,求之亦何補, 我見貪名人,名成隔千古。 微利不足營,營之徒自苦。 我見嗜利人,甘作守錢虜。 青山冢累累,今古一抔土。 勉我勤歸韉,風雪歲雲暮。 因作田家謠,備述老翁語。
qīng rào shān liú   máo kàn zhù
shān tián suī duō   huāng nián shǔ
yǒu yuán zāi huā   dàn zhǒng sāng níng
yǒu ér zhǐ wèi nóng   shì shāng
lǎo wēng xuě mǎn 滿 tóu   zhǔ míng xiāng láo
wèn cóng lái   jīn jiāng suǒ
yuè fēi suō   rén shēng hán shǔ
míng qiú   qiú zhī  
jiàn tān míng rén   míng chéng qiān
wēi yíng   yíng zhī
jiàn shì rén   gān zuò shǒu qián
qīng shān zhǒng lěi lěi   jīn póu
miǎn qín guī jiān   fēng xuě suì yún
yīn zuò tián jiā yáo   bèi shù lǎo wēng