田家 其三

宋代 梅堯臣
荒村人自樂,頗足平生心。朝飯露葵熟,夜舂雲谷深。 采山持野斧,射鳥入煙林。誰見秋成事,愁蟬復怨砧。
huāng cūn rén   píng shēng xīn cháo fàn kuí shú   chōng yún shēn    
cǎi shān chí   shè niǎo yān lín shuí jiàn qiū chéng shì chóu   chán yuàn zhēn