田家春曉

宋代 周鍔
田家無四鄰,開門惟有樹。不復辨山翠,蒼茫見春霧。 攜鋤出原坂,牛跡紛滿路。布穀時一聲,飛過西溪去。
tián jiā lín   kāi mén wéi yǒu shù biàn shān cuì   cāng máng jiàn chūn
xié chú chū yuán bǎn   niú fēn mǎn 滿 shí shēng   fēi guò 西