田家

清代 顧柔謙
田家本村朴,意頗好文人。目不曉《詩》《書》,識字為可尊。 衣食苟有餘,即思教子孫。敢望列科第,使足記姓名。 慧勿誘之巧,愚貴留其真。因材以翼之,不失為良民。 苟有負老農,寧不忝斯文。
tián jiā běn cūn piáo   hǎo wén rén xiǎo shī shū shí wèi zūn              
shí gǒu yǒu   jiào sūn gǎn wàng liè shǐ   使 xìng míng    
huì yòu zhī qiǎo   guì liú zhēn yīn cái zhī   shī wéi liáng mín    
gǒu yǒu lǎo nóng   níng tiǎn wén