天雞

宋代 米芾
天雞一叫凡雞和,戢戢萬靈驚起坐。智驅欲使心機大,狗苟蠅營冀人墮。 沉沉夜色還東起,身伏氈莞機暫止。昧昧萬殊俱默契,窮達於君寧智理。
tiān jiào fán   wàn líng jīng zuò zhì shǐ xīn 使 gǒu   gǒu yíng yíng rén duò    
chén chén huán dōng   shēn zhān guǎn zàn zhǐ mèi mèi wàn shū qióng   jūn níng zhì