天寶歌和魏定公文次韻

宋代 王之道
連昌宮中馬為樂,一時舞馬黃金絡。 君王養欲臣養文,忠鯁漫多寧救藥。 嗷嗷萬國風中船,檣傾柂壞夫何言。 潼關莫拒范陽賊,傷哉天廄空連錢。 翠華西去遙指蜀,應念霓裳舊家曲。 六軍敢怒誰敢呵,馬足空污太真肉。 始皇布漆徒堅城,元海斬木徒輕兵。 驅魚驅雀強鸇獺,乃使後世蒙佳聲。 亂離每憶昇平日,忽對新詩重嗟泣。 望仙花草自春秋,怊悵六龍歸未得。
lián chāng gōng zhōng wéi   shí huáng jīn luò
jūn wáng yǎng chén yǎng wén   zhōng gěng màn duō níng jiù yào
áo áo wàn guó fēng zhōng chuán   qiáng qīng huài yán
tóng guān fàn yáng zéi   shāng zāi tiān jiù kōng lián qián
cuì huá 西 yáo zhǐ shǔ   yīng niàn cháng jiù jiā
liù jūn gǎn shuí gǎn   kōng tài zhēn ròu
shǐ huáng jiān chéng   yuán hǎi zhǎn qīng bīng
què qiáng zhān   nǎi shǐ 使 hòu shì méng jiā shēng
luàn měi shēng píng   duì xīn shī zhòng jiē
wàng xiān huā cǎo chūn qiū   chāo chàng liù lóng guī wèi