藤樽

宋代 蘇洵
枯藤生幽谷,蹙縮似無材。 不意猶為累,刳中作酒杯。 君知我好異,贈我酌村醅。 衰意方多感,為君當數開。 藤樽結如螺,村酒綠如水。 開樽自獻酬,竟日成野醉。 青莎可為席,白石可為幾。 何當酌清泉,永以思君子
téng shēng yōu   suō shì cái  
yóu wèi lèi   zhōng zuò jiǔ bēi  
jūn zhī hǎo   zèng zhuó cūn pēi  
shuāi fāng duō gǎn   wèi jūn dāng shù kāi  
téng zūn jié luó   cūn jiǔ shuǐ  
kāi zūn xiàn chóu   jìng chéng zuì  
qīng shā wèi   bái shí wèi  
dāng zhuó qīng quán   yǒng jūn zi