滕縣時同年西園

宋代 蘇軾
人皆種榆柳,坐待十畝陰。 我獨種松柏,守此一寸心。 君看閭裡間,盛衰日駸駸。 種木不種德,聚散如飛禽。 老時吾不識,用意一何深。 知人得數士,重義忘千金。 西園手所開,珍木來千岑。 養此霜雪根,遲彼鸞鳳吟。 池塘得流水,龜魚自浮沉。 幽桂日夜長,白花亂青衿。 豈獨蕃草木,子孫已成林。 拱把不知數,會當出千尋。 樊侯種梓漆,壽張富華簪。 我作西園詩,以為里人箴。
rén jiē zhǒng liǔ   zuò dài shí yīn  
zhǒng sōng bǎi   shǒu cùn xīn  
jūn kàn jiān   shèng shuāi qīn qīn  
zhǒng zhòng   sàn fēi qín  
lǎo shí shí   yòng shēn  
zhī rén shù shì   zhòng wàng qiān jīn  
西 yuán shǒu suǒ kāi   zhēn lái qiān cén  
yǎng shuāng xuě gēn   chí luán fèng yín  
chí táng liú shuǐ   guī chén  
yōu guì zhǎng   bái huā luàn qīng jīn  
fān cǎo   sūn chéng lín  
gǒng zhī shù   huì dāng chū qiān xún  
fán hóu zhǒng   shòu zhāng huá zān  
zuò 西 yuán shī   wéi rén zhēn