滕王閣五首和足兩韻 其五

明代 釋函是
高懷年少獨登樓,縱是無家亦乍愁。四望雲山忘作客,一聞鴻雁暗驚秋。 蘆花宿月沉沙渚,羌笛因風滿鷺洲。天地自來虛橐籥,不堪人事日悠悠。
gāo huái nián shào dēng lóu   zòng shì jiā zhà chóu wàng yún shān wàng zuò   wén hóng yàn àn jīng qiū
huā 宿 yuè chén shā zhǔ   qiāng yīn fēng mǎn 滿 zhōu tiān lái tuó yuè   kān rén shì yōu yōu