滕王閣三首

宋代 吳芾
高閣秋登第一回,頓令心目豁然開。 山騰翠靄浮空去,水引清風入座來。 九夏炎光今已矣,一時佳興更悠哉。 和君妙句如冰雪,想見胸中絕點埃。
gāo qiū dēng huí   dùn lìng xīn huò rán kāi  
shān téng cuì ǎi kōng   shuǐ yǐn qīng fēng zuò lái  
jiǔ xià yán guāng jīn   shí jiā xīng gèng yōu zāi  
jūn miào bīng xuě   xiǎng jiàn xiōng zhōng jué diǎn āi