滕王閣
佩玉鳴鑾一笑空,至今華觀疊青穹。
西山殘雨虹腰白,南浦驕陽雁背紅。
幾度登臨添感慨,半生漂泊老英雄。
檻前猶是唐年水,曾見王郎泛短篷。
pèi
佩
yù
玉
míng
鳴
luán
鑾
yī
一
xiào
笑
kōng
空
,
zhì
至
jīn
今
huá
華
guān
觀
dié
疊
qīng
青
qióng
穹
。
xī
西
shān
山
cán
殘
yǔ
雨
hóng
虹
yāo
腰
bái
白
,
nán
南
pǔ
浦
jiāo
驕
yáng
陽
yàn
雁
bèi
背
hóng
紅
。
jǐ
幾
dù
度
dēng
登
lín
臨
tiān
添
gǎn
感
kǎi
慨
,
bàn
半
shēng
生
piāo
漂
bó
泊
lǎo
老
yīng
英
xióng
雄
。
kǎn
檻
qián
前
yóu
猶
shì
是
táng
唐
nián
年
shuǐ
水
,
céng
曾
jiàn
見
wáng
王
láng
郎
fàn
泛
duǎn
短
péng
篷
。