踏月作

近現代 盧青山
呼我出夢者何由,夜闌試曲群蛙喉。千聲萬聲嫩如女,中有一二盤雄牛; 亦如人類弄絲竹,主唱伴唱相和侔。山恨無耳睡甜黑,螢光四繞迷清幽。 唯有明月知音者,天中佇聽凝清眸。餘聲漸渺不可覓,月向西巘空俯頭。 留我何物夜寒薄,千里萬里橫清秋。長聽人籟耳欲病,聽此如藥驅塵愁; 可能肉骨污鈞韶?曲盡病越相纏糾。踏月披衣心輕舟,與螢駘蕩隨沉浮。 偶驚宿鳥起巢語,子欲相從吾難謀。平生如此豈一二,一二得此應無求。 一朝化去誰能料,自知根異世難留。
chū mèng zhě yóu   lán shì qún hóu qiān shēng wàn shēng nèn   zhōng yǒu èr pán xióng niú  
rén lèi nòng zhú   zhǔ chàng bàn chàng xiāng móu shān hèn ěr shuì tián hēi   yíng guāng rào qīng yōu
wéi yǒu míng yuè zhī yīn zhě   tiān zhōng zhù tīng níng qīng móu shēng jiàn miǎo   yuè xiàng 西 yǎn kōng tóu
liú hán báo   qiān wàn héng qīng qiū zhǎng tīng rén lài ěr bìng   tīng yào chén chóu  
néng ròu jūn sháo   jìn bìng yuè xiāng chán jiū yuè xīn qīng zhōu   yíng dài dàng suí chén
ǒu jīng 宿 niǎo cháo   zi xiāng cóng nán móu píng shēng èr   èr yīng qiú
zhāo huà shuí néng liào   zhī gēn shì nán liú