踏莎行 秋雨
閔館清深,巧雲迷散。絲絲不斷如春線。傷心無奈急迴風,枝枝暗落無人見。
香稻低天,芙蓉疏岸。離離又濕江南雁。芭蕉清聽歷空階,情人似隔瀟湘遠。
mǐn
閔
guǎn
館
qīng
清
shēn
深
,
qiǎo
巧
yún
雲
mí
迷
sàn
散
。
。
sī
絲
sī
絲
bù
不
duàn
斷
rú
如
chūn
春
xiàn
線
。
。
shāng
傷
xīn
心
wú
無
nài
奈
jí
急
huí
回
fēng
風
,
zhī
枝
zhī
枝
àn
暗
luò
落
wú
無
rén
人
jiàn
見
。
。
xiāng
香
dào
稻
dī
低
tiān
天
,
fú
芙
róng
蓉
shū
疏
àn
岸
。
。
lí
離
lí
離
yòu
又
shī
濕
jiāng
江
nán
南
yàn
雁
。
。
bā
芭
jiāo
蕉
qīng
清
tīng
聽
lì
歷
kōng
空
jiē
階
,
qíng
情
rén
人
shì
似
gé
隔
xiāo
瀟
xiāng
湘
yuǎn
遠
。
。