踏莎行(季功席上賦,時移尊就月,涼意甚佳,主人親摘阮以娛客,故云)

宋代 郭應祥
露濕冠巾,風生襟袖。月華耿耿明如晝。主人情意十分濃,阮咸橫膝清音奏。 漸永更籌,新涼氣候。穿針乞巧看看又。卻憐相聚日無多,偷閒且可陪觴豆。
shī guàn jīn   fēng shēng jīn xiù yuè huá gěng gěng míng zhòu zhǔ rén qíng shí fēn nóng   ruǎn xián héng qīng yīn zòu
jiàn yǒng gēng chóu   xīn liáng hòu chuān 穿 zhēn qiǎo kàn kàn yòu què lián xiāng duō   tōu xián qiě péi shāng dòu