踏莎行

宋代 王萬之
柳外寒輕,水邊亭小。昨朝燕子歸來了。天涯無數舊愁根,東風種得成芳草。 亭畔鞦韆,當時歡笑。香肌不滿和衣抱。那堪別後更思量,春來瘦得知多少。
liǔ wài hán qīng   shuǐ biān tíng xiǎo zuó cháo yàn zi guī lái le tiān shù jiù chóu gēn   dōng fēng zhǒng chéng fāng cǎo
tíng pàn qiū qiān   dāng shí huān xiào xiāng mǎn 滿 bào kān bié hòu gèng liáng   chūn lái shòu zhī duō shǎo